Tiểu thuyết PHẠM THÀNH "Trời ơi! Sự hy sinh, nhẫn nhục mấy chục năm của các bà mẹ để giờ đến nông nỗi này ư? Mẹ là người có lỗi chăng? Hắn thích quyền, thích trị tội người khác, mẹ đã cho nó được quyền. Hắn thích cách mạng, mẹ đã cho hắn làm cách mạng. Hắn thích độc quyền như vua chúa ngày xưa, mẹ cũng chiều hắn. Mẹ đã vì nó mà hủy hoại cả đời thằng nhì, thằng ba. Hắn làm không nổi là do chính hắn không làm nổi. Các mẹ ở làng Vũ Ðại không thể chịu trách nhiệm". Mẹ Âu Cơ khóc. Những giọt nước mắt của mẹ trong đêm bão giông chảy thành dòng tuôn xuống mặt đất. "Ôi! Lạc Long Quân! Ôi! Lạc Long Quân!". Ðêm bão giông đã "nuốt chửng" những tiếng gào rên xiết của mẹ. Hy vọng của mẹ về một xã hội có sỏi đá biến thành sắn, gạo; sông suối thành sông đường, suối rượu đã hoàn toàn tiêu tan.
|
|
Đọc tiếp...
|
|
Tiểu thuyết PHẠM THÀNH Trong lúc mẹ Âu Cơ ngủ quên thì Chí Phèo ra tay đầy đoạ con dân của mẹ. Ðiển hình cho đám con dân đó là Tĩn – người được Chí Phèo lôi kéo đi làm cách mạng, trở thành tay sai đắc lực cho gã và rồi khi “mất cái gông xiềng” tưởng được ‘cả thế giới” như gã hứa hẹn, Tín trở thành người thân tàn ma dại, không còn đất sống ngay trên quê hương Tĩn. Núi rừng, sông suối, đồng ruộng…tất cả đều đã lọt vào tay Chí Phèo và đám tay chân thân cận của gã thật chẳng khác gì trong thực tế tất cả đều là của Ðảng và cán bộ của Ðảng. Nhìn thấy tình cảnh Tĩn khốn khó, mẹ Âu Cơ phải đặt câu hỏi: |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
Khi mới lên lãnh đạo, hắn luôn mồm báo cáo với thiên hạ rằng: Hắn có công trình khoa học thế kỷ. Tinh thần của công trình đó khi chui vào đầu, vào bụng thiên hạ sẽ trở thành sức mạnh ghê gớm, làm rung chuyển đất nước. Ai đi theo, làm theo nhất định sẽ được sung sướng đời đời. Ðó là công trình tiêu diệt cường hào, ác bá, chia đều ruộng đất về cho dân nghèo. Hắn nói hay quá! Thích quá! Người theo hắn ầm ầm và quả hắn đã làm nên chuyện rung trời, chuyển đất. |
|
Đọc tiếp...
|
|
Hậu Chí Phèo Tiểu thuyết PHẠM THÀNH Tôi bị nó vu cáo là mọt dân, là cường hào mới. Huân chương tôi còn, Ðảng tôi còn, thế mà dân Vũ Ðại dám láo, bảo tôi là cường hào mới, là mọt dân. Ðừng thấy tôi nghỉ chức rồi mà mừng. Bí thư, chủ tịch bây giờ cũng nơi bàn tay tôi đào tạo mà ra cả. Những đứa đi kiện, rồi có ngày. "Con kiến mà kiện củ khoai". Sức chi… |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
“Ðúng là cái diệp cày. Nó cong như cái bánh đa nướng thế này thì cày làm sao được. Thôi, tháo ra, đem lên hợp tác xã mua bán mà đổi. Hiện đại, có cái diệp cày cũng đếch ra sao.” “- Ðổi, đổi cái đéo gì được ông. Hợp tác xã mua bán chúng nó chuyên sống bằng cái nghề bán hàng rởm. Ðời nào chúng nó cho đổi. Mất toi năm nghìn bạc. Ông đưa cái búa đây. Triều đại của cụ Chí là thế, ông còn chưa thấy sao?” |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
Tiểu thuyết PHẠM THÀNHTrên cái phần đất mộ tổ của nhà họ Võ Ðức sau khi bị họ Chí đánh mìn phá tan tành, trơ lại “chỉ là vũng nước sâu nhất. Cách chỗ nước sâu nhất ấy độ vài mét thấy toàn là những gạch vỡ và đất vụn. Họ Võ Ðức bao lần cố tìm, nhưng cũng không thể nhặt được một mảnh xương con nào.” |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
Tiểu thuyết - PHẠM THÀNH Vậy là họ Chí quyết tâm san bằng mộ tổ của họ Võ Ðức. Tin đồn bay tới tai họ Võ Ðức, lập tức họ có kế hoạch chống trả. Ðể nêu cao tinh thần quyết tâm bảo vệ mộ tổ, họ Võ Ðức cho trẻ con học « Hịch tướng sĩ » của Trần Hưng Ðạo và đi khắp làng hát : "Chẳng những mồ mả của ta bị tan, mà gia quyến nhà người cũng tan nát". |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
“Sau cuộc họp, làng Vũ Ðại vào kỳ phát động: tố giác. Có người tố: “Một con trâu lạc ngơ ngác, xồng xộc từ núi Ngọc phóng xuống. Trên trán nó dán một lá cờ đỏ sao vàng bằng giấy. Bọn gián điệp dụng ý chê ta: Trong nhà có kẻ gian mà không biết. Ngu như bò”. |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
Bất cứ cái gì của cụ Chí” – tức là của lãnh đạo Ðảng đưa ra đều là đúng hết, dù rằng trong thực tế sai toét toè loe. Bởi thế cho dù”Ông trưởng ban kiểm tra Ðảng cấp trên đến thanh tra việc kiểm điểm của chúng tôi. Ông chỉ cho xem qua biên bản. Không nói lại với chúng tôi một lời, ông phóng xe đi ngay.” rốt cuộc chủ trương của”cụ Chí” vẫn cứ là đúng đắn và sáng suốt. |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
Tiểu thuyết - PHẠM THÀNH Bác sai người đánh trống gọi làng đến họp. Rất đông đủ cả làng, bác mới ra lệnh:- Trước cách mạng, nhà nào chưa có đất, đứng sang một bên.Bác hỏi những người này:- Ruộng đất, trước khi cách mạng chia cho bà con là của ai? |
|
Đọc tiếp...
|
|
Có ai căm thù thực dân đế quốc đến tận xương tủy như tôi? Làng Vũ Ðại, có ai có dấu tích tội ác của chúng trên mặt mình như tôi? Cả làng có ai vô sản bằng tôi? Cả làng biết, có mấy khi tôi có đủ bộ quần áo nào lành lặn mặc trên người! Có mấy khi tôi có đủ ăn ngày hai bữa. Lại nữa, nhờ đi tù mà tôi cũng là người đầu tiên ở làng Vũ Ðại biết ông râu xồm, ông đầu hói là ai. Vì thế, tôi cũng là người đầu tiên ở làng Vũ Ðại biết lý sự về chủ nghĩa Mác - Lê Nin. Và cuối cùng, ai là người có công lớn cướp chính quyền ở làng Vũ Ðại, nếu người đó không phải là tôi…” (Hồi ký Chí Phèo) |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
Tuy rất giống các vị lão thành cách mạng khác khi đứng trước cửa tử, nhưng Chí Phèo vẫn có một cái riêng mà không vị nào có được. Gã lờ mờ cảm thấy cái đó nhưng nghĩ nát óc mà vẫn chưa nghĩ ra “cái riêng” đó là cái gì? Bỗng hắn đập mạnh chân xuống giường, vùng ngồi hẳn dậy: “Nhớ rồi. Nhớ rồi”. Hắn lẩm nhẩm. Rồi hắn reo toáng lên: “Chính ta đã nhớ ra rồi! Chính ông đã nhớ ra rồi!”. Bất ngờ hắn chửi toáng lên: - Ðồ ngu! Cả làng Vũ Ðại đồ ngu. Có cái bát cháo hành cũng đéo chịu nghĩ ra. Bay đâu. Bay đâu...” |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
Miền Hoang Tưởng - Nguyễn Xuân Khánh |
|
|
|
|
Những cuốn sách bị cấm Miền Hoang Tưởng - Nguyễn Xuân Khánh
|
|
Đọc tiếp...
|
|
|
NHỮNG CUỐN SÁCH BỊ CẤM: Hậu Chí Phèo VT 317 |
|
|
|
HẬU CHÍ PHÈO Tiểu thuyết PHẠM THÀNH (kỳ 6) - Thưa cụ Chí. Chả ái dám cho cụ về hưu đâu. Người cách mạng như cụ, phải có trách nhiệm chiến đấu, hy sinh tới giọt máu cuối cùng. Cụ dù thế nào cũng vẫn là người đứng đầu làng Vũ Ðại. Nhưng do tuổi đã cao, cụ cầm trịch cho bọn đàn em làm. Cụ làm lãnh tụ danh dự, là thái thượng hoàng của làng ạ. Nghĩa là cao hơn cả bí thư, chủ tịch đang chức. Như ngày xưa vua chúa lên thái thượng hoàng ấy mà. Tuy cụ không phải là bí thư, chủ tịch, nhưng mọi chỉ thị, mệnh lệnh của cụ đều được bí thư, chủ tịch nhất nhất thực hiện. Cái khác là trước đây, chủ trương của cụ còn có tập thể bàn bạc. Còn nay, tuy ý kiến của cụ không bàn, không ghi trong nghị quyết, nhưng cứ theo thế mà làm. Thực, cụ về hưu, nhưng quyền oai có kém gì trước đâu? |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
NHỮNG CUỐN SÁCH BỊ CẤM: Hậu Chí Phèo (VT 316) |
|
|
|
Tiểu thuyết PHẠM THÀNH Vất vả lắm, tay Chí mới thoát khỏi cơn tam bành của Thị Tèo. Nhưng tiếng chửi của Thị Tèo thì một lúc sau mới chấm dứt bằng điệp khúc: cô sẽ báo cáo chuyện này với tập thể. Lời đe dọa của Thị Tèo làm tay Chí lần đầu tiên lo lắng. Nhưng trong lo lắng, ngọn lửa tin tưởng vô sự trong đầu hắn vẫn được thắp lên. Hắn lẩm nhẩm: “Báo cáo cái con mẹ gì? Ðã làm được đéo gì đâu mà sợ”. |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
Sau khi đá Chí Phèo một cú troi giáng làm Chí Phèo suýt táng mạng, Thị Tèo không chút thương hại, thị “lẳng lặng đi ve một góc của sân đình, chon chỗ tưong bao cao nhất của đình leo lên ngồi.” |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
NHỮNG CUỐN SÁCH BỊ CẤM : Hậu Chí Phèo |
|
|
|
(kỳ 3) Tiểu thuyết PHẠM THÀNH |
|
Đọc tiếp...
|
|
Tiểu thuyết BÙI VIỆT SĨ “”Chi�?u thứ sáu…Tâm sẽ có mặt ở Hà Nội. Anh không nên đi đón Tâm vì chúng ta không thể gặp nhau lúc này. Tâm chỉ có một yêu cầu là anh đưa con đến cổng nhà bà ngoại vào đúng chi�?u Tâm v�?. Mong anh không từ chối sự mong m�?i của ngư�?i mẹ phải xa cách con lâu ngày…”. |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
|